解冤結 自詠

宋代 丘處機
當初學道、憑空煉己,志沖天、人間無比。放曠山林,次後復、逍遙雲水。過夷門、又臨秦地。飄蓬十載,遊程萬里。度關津、崎嶇迢遞。事事諳來,但悟了、般般總棄。只隨緣、布裘芒履。
dāng chū xué dào píng kōng liàn   zhì chōng tiān rén jiān fàng kuàng shān lín   hòu xiāo yáo yún shuǐ guò mén yòu lín qín piāo péng shí zài   yóu chéng wàn guān jīn tiáo shì shì ān lái   dàn le bān bān zǒng zhǐ suí yuán qiú máng