截樹

唐代 白居易
種樹當前軒,樹高柯葉繁。惜哉遠山色,隱此蒙籠間。 一朝持斧斤,手自截其端。萬葉落頭上,千峰來面前。 忽似決雲霧,豁達睹青天。又如所念人,久別一款顏。 始有清風至,稍見飛鳥還。開懷東南望,目遠心遼然。 人各有偏好,物莫能兩全。豈不愛柔條,不如見青山。
zhòng shù dāng qián xuān   shù gāo fán zāi yuǎn shān   yǐn méng lóng jiān
zhāo chí jīn   shǒu jié duān wàn lào tou shàng   qiān fēng lái miàn qián
jué yún   huò qīng tiān yòu suǒ niàn rén   jiǔ bié kuǎn yán
shǐ yǒu qīng fēng zhì   shāo jiàn fēi niǎo hái kāi huái dōng nán wàng   yuǎn xīn liáo rán
rén yǒu piān hǎo   néng liǎng quán ài róu tiáo   jiàn qīng shān