借木綿衫

唐代 王翰
木綿如雪勝香羅,一借斯文不再過。近照翠奩知恰好,更加烏帶問如何。 涴餘但覺薰香減,書罷常愁醉墨多。友義自今誠可重,同袍詩句正堪哦。
mián 綿 xuě shèng xiāng luó   jiè wén zài guò jìn zhào cuì lián zhī qià hǎo   gèng jiā dài wèn
dàn jué xūn xiāng jiǎn   shū cháng chóu zuì duō yǒu jīn chéng zhòng   tóng páo shī zhèng kān ó