解悶十二首

唐代 杜甫
草閣柴扉星散居,浪翻江黑雨飛初。 山禽引子哺紅果,溪友得錢留白魚。 商胡離別下揚州,憶上西陵故驛樓。 為問淮南米貴賤,老夫乘興欲東流。 一辭故國十經秋,每見秋瓜憶故丘。 今日南湖採薇蕨,何人為覓鄭瓜州。 沈范早知何水部,曹劉不待薛郎中。 獨當省署開文苑,兼泛滄浪學釣翁。 李陵蘇武是吾師,孟子論文更不疑。 一飯未曾留俗客,數篇今見古人詩。 復憶襄陽孟浩然,清詩句句盡堪傳。 即今耆舊無新語,漫釣槎頭縮頸鯿。 陶冶性靈在底物,新詩改罷自長吟。 孰知二謝將能事,頗學陰何苦用心。 不見高人王右丞,藍田丘壑漫寒藤。 最傳秀句寰區滿,未絕風流相國能。 先帝貴妃今寂寞,荔枝還復入長安。 炎方每續朱櫻獻,玉座應悲白露團。 憶過瀘戎摘荔枝,青峰隱映石逶迤。 京中舊見無顏色,紅顆酸甜只自知。 翠瓜碧李沈玉甃,赤梨葡萄寒露成。 可憐先不異枝蔓,此物娟娟長遠生。 側生野岸及江蒲,不熟丹宮滿玉壺。 雲壑布衣駘背死,勞生重馬翠眉須。
cǎo chái fēi xīng sǎn   làng fān jiāng hēi fēi chū
shān qín yǐn zi hóng guǒ   yǒu qián liú bái
shāng bié xià yáng zhōu   shàng 西 líng lóu
wèi wèn huái nán guì jiàn   lǎo chéng xìng dōng liú
guó shí jīng qiū   měi jiàn qiū guā qiū
jīn nán cǎi wēi jué   rén wéi zhèng guā zhōu
shěn fàn zǎo zhī shuǐ   cáo liú dài xuē láng zhōng
dāng shěng shǔ kāi wén yuàn   jiān fàn cāng làng xué diào wēng
líng shì shī   mèng lùn wén gèng
fàn wèi céng liú   shù piān jīn jiàn rén shī
xiāng yáng mèng hào rán   qīng shī jǐn kān chuán
jīn jiù xīn   màn diào chá tóu suō jǐng biān 鯿
táo xìng líng zài   xīn shī gǎi cháng yín
shú zhī èr xiè jiāng néng shì   xué yīn yòng xīn
jiàn gāo rén wáng yòu chéng   lán tián qiū màn hán téng
zuì chuán xiù huán mǎn 滿   wèi jué fēng liú xiàng guó néng
xiān guì fēi jīn   zhī hái cháng ān
yán fāng měi zhū yīng xiàn   zuò yīng bēi bái tuán
guò róng zhāi zhī   qīng fēng yǐn yìng shí wēi
jīng zhōng jiù jiàn yán   hóng suān tián zhī zhī
cuì guā shěn zhòu   chì tao hán chéng
lián xiān zhī wàn   juān juān cháng yuǎn shēng
shēng àn jiāng   shú dān gōng mǎn 滿
yún dài bèi   láo shēng zhòng cuì méi