嗟美人詞

宋代 李廌
嗟美人兮何人,撫千祀兮增悲。 咎司命之匪仁兮,弗庇下民。 故嗇數於令人兮,俾弗儷乎常期。 既闓端之引大,復柅止而縶維。 仰天衢而願騁兮,羌為惠之罔終, 嗟美人兮懷思。閟靈修而自珍兮, 寧燕婉而倚巾。彼鵜鴃之早鳴兮, 欲眾芳之隕衰。亮汝懷之匪良兮, 喜佳卉之具腓。靈芝遑恤汝以自芳兮, 亦三秀而呈姿。候蟲呻吟而競秋兮, 熠燿夕飛而流光。蚊角翼而虎噬兮, 或負岳而成雷。俄歲運之徂征兮, 復爾齡之幾何。彼大椿之先秋兮, 意松柏之後凋。屬歲寒之太甚兮, 雪霜窘而煩威。春歸來兮陽穀溫, 條風發兮百卉菲。土泉閉兮崔嵬, 獨玄黃兮就萎。委長年兮澗濱, 匠初顧兮弗辰。感佳時兮嗟美人, 蛻遺榮兮上賓天。我籲天兮九閽, 如可贖兮百身。
jiē měi rén rén   qiān zēng bēi
jiù mìng zhī fěi rén   xià mín
shù lìng rén   cháng
kǎi duān zhī yǐn   zhǐ ér zhí wéi
yǎng tiān ér yuàn chěng   qiāng wèi huì zhī wǎng zhōng  
jiē měi rén huái líng xiū ér zhēn  
níng yàn wǎn ér jīn jué zhī zǎo míng  
zhòng fāng zhī yǔn shuāi liàng huái zhī fěi liáng  
jiā huì zhī féi líng zhī huáng fāng  
sān xiù ér chéng 姿 hòu chóng shēn yín ér jìng qiū  
yào fēi ér liú guāng wén jiǎo ér shì  
huò yuè ér chéng léi é suì yùn zhī zhēng  
ěr líng zhī chūn 椿 zhī xiān qiū  
sōng bǎi zhī hòu diāo shǔ suì hán zhī tài shèn  
xuě shuāng jiǒng ér fán wēi chūn guī lái yáng wēn  
tiáo fēng bǎi huì fēi quán cuī wéi  
xuán huáng jiù wēi wěi cháng nián jiàn bīn  
jiàng chū chén gǎn jiā shí jiē měi rén  
tuì róng shàng bīn tiān tiān jiǔ hūn  
shú bǎi shēn