接客篇

宋代 危稹
接客接客,高亦接, 低亦接,大兒穩善會傳茶, 小兒踉蹡能作揖。家人不用翦髻雲, 我典唐書充饌設。唐書典了猶可贖, 賓客不來門戶俗。
jiē jiē   gāo jiē  
jiē   ér wěn shàn huì chuán chá  
xiǎo ér liàng qiàng néng zuò jiā rén yòng jiǎn yún    
diǎn táng shū chōng zhuàn shè táng shū diǎn le yóu shú    
bīn lái mén