接花

宋代 方岳
楚籜並刀杜雨前,掇紅接紫自年年。 顛風稗子僧成佛,白日燦柯人詐仙。 半霎時移愚智性,一丸泥奪化工權。 可憐人自生荊棘,卻變初心失本然。
chǔ tuò bìng dāo qián   duō hóng jiē nián nián  
diān fēng bài sēng chéng   bái càn rén zhà xiān  
bàn shà shí zhì xìng   wán duó huà gōng quán  
lián rén shēng jīng   què biàn chū xīn shī běn rán