解後樂清主簿姜昌齡一見如平生歡同宿能仁

宋代 戴復古
雁去盪猶在,龍居山亦靈。 高峰穿碧落,虛谷吸滄溟。 愁見僧頭白,喜逢君眼青。 燈前聞妙語,字字摘天星。
yàn dàng yóu zài   lóng shān líng
gāo fēng chuān 穿 luò   cāng míng
chóu jiàn sēng tóu bái   féng jūn yǎn qīng
dēng qián wén miào   zhāi tiān xīng