解蹀躞

宋代 吳文英
醉雲又兼醒雨,楚夢時來往。倦蜂剛著梨花、惹遊蕩。還作一段相思,冷波葉舞愁紅,送人雙槳。暗凝想。情共天涯秋黯,朱橋鎖深巷。會稀投得輕分、頓惆悵。此去幽曲誰來,可憐殘照西風,半妝樓上。
zuì yún yòu jiān xǐng   chǔ mèng shí lái wǎng juàn fēng gāng zhù huā yóu dàng hái zuò duàn xiāng   lěng chóu hóng   sòng rén shuāng jiǎng àn níng xiǎng qíng gòng tiān qiū àn   zhū qiáo suǒ shēn xiàng huì tóu de qīng fēn dùn chóu chàng yōu shuí lái   lián cán zhào 西 fēng   bàn zhuāng lóu shàng