寄東軒

明代 釋宗泐
黃鞠初開白露零,淮河水落遠山青。一聲雁度秋雲冷,吟到黃昏月滿庭。
huáng chū kāi bái líng   huái shuǐ luò yuǎn shān qīng shēng yàn qiū yún lěng yín   dào huáng hūn yuè mǎn tíng 滿