寄道原 其二

宋代 徐積
漫翁身上霜可刮,酒未醒時詩已發。急放人去守船門,恐向河中捉明月。
màn wēng shēn shàng shuāng guā   jiǔ wèi xǐng shí shī fàng rén shǒu chuán mén kǒng   xiàng zhōng zhuō míng yuè