寄大名程資政琳

宋代 歐陽修
龍門長恨晚方登,便以忘年接後生。 談劇每容陪玉麈,飲豪常憶困金觥。 冰開御水春應綠,雲破淮天月自明。 醉倒離筵聽別曲,醒來猶尚記餘聲。
lóng mén cháng hèn wǎn fāng dēng   biàn 便 wàng nián jiē hòu shēng  
tán měi róng péi zhǔ   yǐn háo cháng kùn jīn gōng  
bīng kāi shuǐ chūn yīng   yún huái tiān yuè míng  
zuì dào yán tīng bié   xǐng lái yóu shàng shēng