己丑初雪

宋代 江南雨
天亦何能耳,須臾作大荒。凋殘秋爛漫,換得玉昂藏。 縱掩塵間垢,更添心上霜。憑高感微命,無語立蒼茫。
tiān néng ěr   zuò huāng diāo cán qiū làn màn huàn   áng cáng    
zòng yǎn chén jiān gòu   gèng tiān xīn shàng shuāng píng gāo gǎn wēi mìng   cāng máng