寄陳邵老 其二

宋代 黃裳
幾度為書卻便休,疏慵於我更如讎。兩忘有道何須問,相責無情我合羞。 屢感客塵新事變,難尋陵谷舊時游。為親歸去親猶健,只此浮生已解憂。
wéi shū què biàn 便 xiū   shū yōng gèng chóu liǎng wàng yǒu dào wèn   xiāng qíng xiū
gǎn chén xīn shì biàn   nán xún líng jiù shí yóu wèi qīn guī qīn yóu jiàn   zhī shēng jiě yōu