寄陳季常

宋代 秦觀
一鉤五十犗,始具任公釣。 揭竿趣灌瀆,與爾不同調。 先生本西蜀,俠氣見英妙。 哀憐世間兒,細黠似黃鷂。 侍童雙擢玉,鬢髮光可照。 駿馬錦障泥,相隨窮海嶠。 平生攜手好,十七登廊廟。 小生相吏耶,徒枉尺書召。 暮年更折節,學佛得心要。 鬻馬放阿樊,幅巾對沉燎。 泠泠屋外泉,兀兀原頭燒。 欲知山中樂,萬古同一笑。
gōu shí jiè   shǐ rèn gōng diào
jiē gān 竿 guàn   ěr tóng diào 調
xiān sheng běn 西 shǔ   xiá jiàn yīng miào
āi lián shì jiān ér   xiá shì huáng yào
shì tóng shuāng zhuó   bìn guāng zhào
jùn 駿 jǐn zhàng   xiāng suí qióng hǎi qiáo
píng shēng xié shǒu hǎo   shí dēng láng miào
xiǎo shēng xiàng   wǎng chǐ shū zhào
nián gèng zhé jié   xué xīn yào
fàng ā fán   jīn duì chén liáo
líng líng wài quán   yuán tóu shāo
zhī shān zhōng   wàn tóng xiào