寄晁載之兄弟

宋代 陳師道
人言婚宦情慾本,我始求脫君已半。 孰知一世如一夢,在夢而覺寧待旦。 寒檐凍雨作秋聲,冷屋風燈挑不明。 樽前已作十年語,後會未期吾屢驚。 一聞七字心已識,鉤章棘句天與力。 念子方壯我已衰,不見參天二千尺。 季也亦有詩百篇,叔子擬度驊騮前。 端能過我三冬學,可復參儂一味禪。
rén yán hūn huàn qíng běn   shǐ qiú tuō jūn bàn  
shú zhī shì mèng   zài mèng ér jué níng dài dàn  
hán yán dòng zuò qiū shēng   lěng fēng dēng tiāo míng  
zūn qián zuò shí nián   hòu huì wèi jīng  
wén xīn shí   gōu zhāng tiān  
niàn zi fāng zhuàng shuāi   jiàn cān tiān èr qiān chǐ  
yǒu shī bǎi piān   shū zi huá liú qián  
duān néng guò sān dōng xué   cān nóng wèi chán