寄晁以道

宋代 呂本中
朝辭陘山清,暮宿賴水綠。往來百裡間,得此意已足。 吾人少如願,夫子更絕俗。閉門觀易象,未用傷侷促。 使我三日留,共此一室獨。皎如嶺頭月,凜若霜後竹。 欲為斯文壽,以作學者福。洛陽佳少年,撫事多慟哭。 此其於聖學,何異狗尾續。寧知草玄翁,萬事不掛目。 深湛而雅澹,亦不在反覆。吾祖早聞道,晚與夫子熟。 相期千載外,未得一世伏。渫山竄鼯鼬,晚日度鴻鵠。 誰能從公游,歲月如轉燭。
cháo xíng shān qīng   宿 lài shuǐ wǎng lái bǎi jiān      
rén shǎo yuàn   gèng jué mén guān xiàng wèi   yòng shāng    
shǐ 使 sān liú   gòng shì jiǎo lǐng tóu yuè lǐn   ruò shuāng hòu zhú    
wèi wén shòu   zuò xué zhě luò yáng jiā shào nián   shì duō tòng    
shèng xué   gǒu wěi níng zhī cǎo xuán wēng wàn   shì guà    
shēn zhàn ér dàn   zài fǎn zǎo wén dào wǎn   shú    
xiāng qiān zǎi wài   wèi shì xiè shān cuàn yòu wǎn   hóng    
shuí néng cóng gōng yóu   suì yuè zhuǎn zhú