寄昌甫

宋代 韓淲
梅花開盡冬亦盡,雪後春來猶苦寒。年事其誰無老境,時情徒自有儒冠。 林虛磴道歸深谷,塘決溝流起素湍。鷹掠晚風鴉泊霧,一軒苔竹且加餐。
méi huā kāi jǐn dōng jǐn   xuě hòu chūn lái yóu hán nián shì shuí lǎo jìng shí   qíng yǒu guān    
lín dèng dào guī shēn   táng jué gōu liú tuān yīng lüè wǎn fēng   xuān tái zhú qiě jiā cān