寄北
明月浮滄海,秋風出洞庭。街燈輕似水,霜氣淡於星。
故里天方白,山川夢未青。人間愁浩渺,一夜共誰聽。
míng
明
yuè
月
fú
浮
cāng
滄
hǎi
海
,
qiū
秋
fēng
風
chū
出
dòng
洞
tíng
庭
。
。
jiē
街
dēng
燈
qīng
輕
shì
似
shuǐ
水
,
shuāng
霜
qì
氣
dàn
淡
yú
於
xīng
星
。
。
gù
故
lǐ
里
tiān
天
fāng
方
bái
白
,
shān
山
chuān
川
mèng
夢
wèi
未
qīng
青
。
。
rén
人
jiān
間
chóu
愁
hào
浩
miǎo
渺
,
yī
一
yè
夜
gòng
共
shuí
誰
tīng
聽
。
。