甲子立春日奉觀音大士登海潮岩夜宿岩中謾賦一章

清代 成鷲
天空海闊岩岫迥,雲開月落鐘磬冷。夜長燭短光搖搖,不見孤僧見孤影。 普陀老子丈六身,伽黎瓔珞金光炳。天龍擁出萬山中,師王踞坐群峰頂。 一朝頑石爭點頭,萬古江山辟靈境。笑殺羅浮老古錐,鐵缽分身遙赴請。 蒲團坐破草鞋穿,留與人間成話柄。無端踏上最高峰,側耳潮音發深省。 長伸兩腳得安眠,直到紅輪出東嶺。無手人撾毒鼓鳴,無耳石人心自領。 借問下方聞未聞,昨宵誰夢還誰醒。
tiān kōng hǎi kuò yán xiù jiǒng   yún kāi yuè luò zhōng qìng lěng zhǎng zhú duǎn guāng yáo yáo   jiàn sēng jiàn yǐng    
tuó lǎo zi zhàng liù shēn   jiā yīng luò jīn guāng bǐng tiān lóng yōng chū wàn shān zhōng shī   wáng zuò qún fēng dǐng    
zhāo wán shí zhēng diǎn tóu   wàn jiāng shān líng jìng xiào shā luó lǎo zhuī tiě   fēn shēn yáo qǐng    
tuán zuò cǎo xié chuān 穿   liú rén jiān chéng huà bǐng duān shàng zuì gāo fēng   ěr cháo yīn shēn xǐng    
zhǎng shēn liǎng jiǎo ān mián   zhí dào hóng lún chū dōng lǐng shǒu rén míng   ěr shí rén xīn lǐng    
jiè wèn xià fāng wén wèi wén   zuó xiāo shuí mèng hái shuí xǐng