戛玉有餘聲

唐代 管雄甫
戛玉音難盡,凝人思轉清。依稀流戶牖,仿佛在檐楹。 更逐松風起,還將澗水並。樂中和舊曲,天際轉餘聲。 漂渺浮煙遠,溫柔入耳輕。想如君子佩,時得上堂鳴。
jiá yīn nán jǐn   níng rén zhuǎn qīng liú yǒu   fǎng 仿 zài yán yíng
gèng zhú sōng fēng   hái jiāng jiàn shuǐ bìng zhōng jiù   tiān zhuǎn shēng
piāo miǎo yān yuǎn   wēn róu ěr qīng xiǎng jūn zi pèi   shí shàng táng míng