家園小酌

宋代 陸游
滿林春筍生無數,竟日鸕鶿來百回。 衣上塵埃真一洗,酒邊懷抱得頻開。 池魚往者憂奇禍,社櫟終然幸散材。 世世紛紛心本嬾,閉門豈獨畏嫌猜。
mǎn 滿 lín chūn sǔn shēng shù   jìng 鶿 lái bǎi huí
shàng chén āi zhēn   jiǔ biān huái bào pín kāi
chí wǎng zhě yōu huò   shè zhōng rán xìng sàn cái
shì shì fēn fēn xīn běn lǎn   mén wèi xián cāi