家園散策二絕 其一

宋代 張侃
山容娟麗青無盡,心地寬閒樂有涯。春訊不應梅占斷,風流猶有海棠花。
shān róng juān qīng jìn   xīn kuān xián yǒu chūn xùn yīng méi zhàn duàn fēng   liú yóu yǒu hǎi táng huā