甲申仲冬侍親由行在所還毗陵舟泊村渚

唐代 陳翊
日暮成孤泊,棲遲得小安。 雪融沙觜露,雲拂雁翎寒。 過櫓冰痕薄,通村水汊寬。 詩情如廢井,剩覺起微瀾。
chéng   chí xiǎo ān  
xuě róng shā   yún yàn líng hán  
guò bīng hén báo   tōng cūn shuǐ chà kuān  
shī qíng fèi jǐng   shèng jué wēi lán