假山

宋代 鄭剛中
真山固自玉簪碧,秋意亦到假山中。 峰潤雨因窗罅入,洞寒雲與小爐通。
zhēn shān zān   qiū dào jiǎ shān zhōng
fēng rùn yīn chuāng xià   dòng hán yún xiǎo tōng