假山

宋代 吳芾
我愛青山欲細看,如何不在戶庭間。 聊移野外玲瓏石,來人選窗前重疊山。 拄笏已堪供嘯詠,杖藜還更得躋攀。 莫言道院過從少,亦有修眉相伴閒。
ài qīng shān kàn   zài tíng jiān
liáo wài líng lóng shí   lái rén xuǎn chuāng qián chóng dié shān
zhǔ kān gōng xiào yǒng   zhàng hái gèng pān
yán dào yuàn guò cóng shǎo   yǒu xiū méi xiāng bàn xián