假山

宋代 黃裳
天作乃說真,人作故云假。堆疊孕奇怪,含思亦如畫。 遙岑出寸碧,群岫擁而亞。蒼苔抱秀骨,尤愜時雨灑。 去來何所人,度嶺策羸馬。安得無心雲,經從斷而掛。 日落行且休,寒岩峙孤舍。假合雖使然,登覽憂亦寫。 萬法資諸心,一念有神化。締構況融結,猶造秋與夏。 攝用還一空,何取亦何舍。莫認假與真,外樂聊以借。
tiān zuò nǎi shuō zhēn   rén zuò yún jiǎ duī dié yùn guài   hán huà
yáo cén chū cùn   qún xiù yōng ér cāng tái bào xiù   yóu qiè shí
lái suǒ rén   lǐng léi ān xīn yún   jīng cóng duàn ér guà
luò xíng qiě xiū   hán yán zhì shě jiǎ suī shǐ 使 rán   dēng lǎn yōu xiě
wàn zhū xīn   niàn yǒu shén huà gòu kuàng róng jié   yóu zào qiū xià
shè yòng hái kōng   shě rèn jiǎ zhēn   wài liáo jiè