嶠源

元代 舒頔
溪回石欲動,山斷路還通。嵌石蘚花白,颭林楓葉紅。 野雞啄寒澗,塞雁下晴空。莫怪楊朱泣,於今路更窮。
huí shí dòng   shān duàn hái tōng qiàn shí xiǎn huā bái zhǎn   lín fēng hóng    
zhuó hán jiàn   sāi yàn xià qíng kōng guài yáng zhū   jīn gèng qióng