郊遊

明代 李攀龍
何為驅車馬,終歲慘塵顏。 偶出城西寺,因看湖上山。 水流芳草外,人醉落花間。 復值岩耕客,春風荷筿還。 =
wéi chē   zhōng suì cǎn chén yán
ǒu chū chéng 西   yīn kàn shàng shān
shuǐ liú fāng cǎo wài   rén zuì luò huā jiān
zhí yán gēng   chūn fēng xiǎo 筿 hái
  =