寄傲軒

宋代 蘇軾
先生英妙年,一掃千兔禿。 仕進固有餘,不肯踐場屋。 通闤何所傲,傲名非傲俗。 定知軒冕中,享榮不償辱。 豈無自安計,得失猶轉轂。 先生獨揚揚,憂患莫能瀆。 得如虎挾乙,失若龜藏六。 茅檐聊寄寓,俯仰亦自足。 東坡無邊春,方寸盡藏蓄。 醉哦旁若無,獨侑一樽aa41。 床頭車馬道,殘月掛疏木。 朝客紛擾時,先生睡方熟。
xiān sheng yīng miào nián   sǎo qiān 禿
shì jìn yǒu   kěn jiàn chǎng
tōng huán suǒ ào   ào míng fēi ào
dìng zhī xuān miǎn zhōng   xiǎng róng cháng
ān   shī yóu zhuǎn
xiān sheng yáng yáng   yōu huàn néng
xié   shī ruò guī cáng liù
máo yán liáo   yǎng
dōng biān chūn   fāng cùn jǐn cáng
zuì ó páng ruò   yòu zūn   a   a   4   1 aa41。
chuáng tóu chē dào   cán yuè guà shū
cháo fēn rǎo shí   xiān sheng shuì fāng shú