郊外

宋代 文同
城市壓塵土,高原聊振衣。晚雲多淺碧,秋樹半深緋。 江氣雜輕靄,山光明落暉。因成求好景,更就野橋歸。
chéng shì chén   gāo yuán liáo zhèn wǎn yún duō qiǎn qiū   shù bàn shēn fēi    
jiāng qīng ǎi   shān guāng míng luò huī yīn chéng qiú hǎo jǐng gèng   jiù qiáo guī