教授同太守過橫碧因留教授一飲

宋代 韓淲
班坐橫碧軒,便足了吾事。水南凍雨中,歲晚欲何為。 人生衰榮爾,翻覆當有自。使君真不凡,賓從隨聽視。 偶然理窗楹,豈曰登臨地。呂曾骨已朽,方來重增喟。 蕭閒著我老,婆娑恐容易。惜乎一杯酒,未敢駐千騎。 梅花山翠寒,孤香發清吹。
bān zuò héng xuān   biàn 便 le shì shuǐ nán dòng zhōng suì   wǎn wéi    
rén shēng shuāi róng ěr   fān dāng yǒu shǐ jūn 使 zhēn fán bīn   cóng suí tīng shì    
ǒu rán chuāng yíng   yuē dēng lín céng xiǔ fāng   lái zhòng zēng kuì    
xiāo xián zhù lǎo   suō kǒng róng bēi jiǔ wèi   gǎn zhù qiān    
méi huā shān cuì hán   xiāng qīng chuī