腳婆子

宋代 虞儔
百沸催湯沃,孤燈迫睡昏。 復皤餘家漲,足蹜但鴟蹲。 一衲包纏密,重衾底里溫。 窮冬為老伴,永夜得深論。
bǎi fèi cuī tāng   dēng shuì hūn  
jiā zhǎng   dàn chī dūn  
bāo chán   chóng qīn wēn  
qióng dōng wèi lǎo bàn   yǒng shēn lùn