腳婆

宋代 王炎
竹奴夏日涼,腳婆冬夜燠。 二物不同時,皆堪伴幽獨。 自吾失伉儷,一紀誰與宿。 年高氣血衰,日短天地肅。 魚眼夜不瞑,雞膚凍生粟。 伏枕屢展轉,挾纊但拳曲。 腳婆當此時,貴重如金玉。 爨釜蟹眼生,汲之滿皤腹。 暖氣所燻蒸,羸軀任伸縮。 粉黛工取憐,自可薦衾褥。 豈不辟沍寒,而能動情慾。 不如此瓠壺,但可暖吾足。 貌丑不嫵媚,坐穩無顛覆。 妄想何從生,黎明睡猶熟。
zhú xià liáng   jiǎo dōng  
èr tóng shí   jiē kān bàn yōu  
shī kàng   shuí 宿  
nián gāo xuè shuāi   duǎn tiān  
yǎn míng   dòng shēng  
zhěn zhǎn zhuǎn   jiā kuàng dàn quán  
jiǎo dāng shí   guì zhòng jīn  
cuàn xiè yǎn shēng   zhī mǎn 滿  
nuǎn suǒ xūn zhēng   léi rèn shēn suō  
fěn dài gōng lián   jiàn qīn  
hán   ér néng dòng qíng  
  dàn nuǎn  
mào chǒu mèi   zuò wěn diān  
wàng xiǎng cóng shēng   míng shuì yóu shú