郊居

宋代 呂本中
紛紛俗駕不容攀,尚喜郊居絕往還。野寺並冬終日雨,客房無事一秋閒。 平生談說舌猶在,病起彫疏鬢已斑。始悟莊周太多事,處夫才與不才間。
fēn fēn jià róng pān   shàng jiāo jué wǎng huán bìng dōng zhōng   fáng shì qiū xián    
píng shēng tán shuō shé yóu zài   bìng diāo shū bìn bān shǐ zhuāng zhōu tài duō shì chù   cái cái jiān