交傅德用府教授韻

宋代 胡仲弓
一握乾坤盡在望,江山好處即家鄉。 古今萬事雲來生,身世百年亭短長。 夢裡有時曾化蝶,吟邊得意亦亡羊。 是非寵辱渾閒事,付與天公為較量。
qián kūn jǐn zài wàng   jiāng shān hǎo chù jiā xiāng  
jīn wàn shì yún lái shēng   shēn shì bǎi nián tíng duǎn cháng  
mèng yǒu shí céng huà dié   yín biān wáng yáng  
shì fēi chǒng hún xián shì   tiān gōng wèi jiào liàng