柬周五哥

宋代 韓淲
我欲春山去,呼兒取杖藜。弄晴方見日,吹雨又生泥。 悵望還歸舍,懷思未隔溪。會當舒此興,花草步芳蹊。
chūn shān   ér zhàng nòng qíng fāng jiàn   chuī yòu shēng
chàng wàng hái guī shě   huái wèi huì dāng shū xīng   huā cǎo fāng