鑒止亭

宋代 王之道
揚波欲澄濁,孰若波暫停。 止波濁自澄,萬象無逃形。 世人竟馳騖,方寸不得寧。 投閒幸一來,先生常獨醒。
yáng chéng zhuó   shú ruò zàn tíng
zhǐ zhuó chéng   wàn xiàng táo xíng
shì rén jìng chí   fāng cùn níng
tóu xián xìng lái   xiān sheng cháng xǐng