見月

明代 王守仁
屋罅見明月,還見地上霜。客子夜中起,旁皇涕沾裳。 匪為嚴霜苦,悲此明月光。月光如流水,徘徊照高堂。 胡為此幽室,奄忽逾飛揚?逝者不可及,來者猶可望。 盈虛有天運,嘆息何能忘。
xià jiàn míng yuè   hái jiàn shàng shuāng zhōng páng   huáng zhān shang    
fěi wèi yán shuāng   bēi míng yuè guāng yuè guāng liú shuǐ pái   huái zhào gāo táng    
wéi yōu shì   yǎn fēi yáng   shì zhě   lái zhě yóu wàng  
yíng yǒu tiān yùn   tàn néng wàng