簡同年刁時中俊卿詩並序

宋代 王邁
讀君「老農詩」,一讀三太息。 君方未第時,憂民真懇惻;直筆誅縣官,言言虹貫日。 縣官怒其訕,移文加誚斥;君笑答之書,抗詞如矢直。 旁觀爭吐舌,此士勇無匹。 今君已得官,一飯必念國。 民為國本根,豈不思培植?其如邊事殷,賦役煩且亟。 虎營間二千,鳩工日數百。 硬土燒熾窯,高崗輿巨石。 山骨慘無青,犢皮腥帶赤。 羸者赬其肩,飢者菜其色。 憔悴動天愁,搬移驚地脈。 吏饕鷹隼如,攫拿何顧惜。 交炭不論斤,每十必加一;量竹不計圍,每丈每贏尺。 軍則新有營,誰念民無室?吏則日飽鮮,誰憫民艱食?州家費不貲,帑藏空儲積。 間有小人儒,旁獻生財策;大帥今龔、黃,豈願聞此畫?夏潦苦不多,秋旱勢如炙。 願君在莒心,端不渝疇昔;蔡人即吾人,一視孰肥瘠?築事宜少寬,紓徐俟農隙;至如浮屠宮,底用吾儒力?彼役猶有名,何名屍此役?君言雖慫惥,帥意竟縮瑟。 同年義弟兄,王事同休戚;相辨色如爭,相與情似昵。 余言似太戇,有君前日癖;責人斯無難,亦合受人責。 我既規君過,君盍砭我失,面諛皆相傾,俗子吾所疾。
jūn   lǎo nóng shī     sān tài  
jūn fāng wèi shí   yōu mín zhēn kěn   zhí zhū xiàn guān   yán yán hóng guàn  
xiàn guān shàn   wén jiā qiào chì   jūn xiào zhī shū   kàng shǐ zhí  
páng guān zhēng shé   shì yǒng  
jīn jūn guān   fàn niàn guó  
mín wèi guó běn gēn   péi zhí   biān shì yīn   fán qiě  
yíng jiān èr qiān   jiū gōng shù bǎi  
yìng shāo chì yáo   gāo gǎng 輿 shí  
shān cǎn qīng   xīng dài chì  
léi zhě chēng jiān   zhě cài  
qiáo cuì dòng tiān chóu   bān jīng mài  
tāo yīng sǔn   jué  
jiāo tàn lùn jīn   měi shí jiā   liàng zhú wéi   měi zhàng měi yíng chǐ  
jūn xīn yǒu yíng   shuí niàn mín shì   bǎo xiān   shuí mǐn mín jiān shí   zhōu jiā fèi   tǎng zàng kōng chǔ  
jiān yǒu xiǎo rén   páng xiàn shēng cái   shuài jīn gōng huáng   yuàn wén huà xià   liáo duō qiū   hàn shì zhì    
yuàn jūn zài xīn   duān chóu   cài rén rén   shì shú féi   zhù shì shǎo kuān   shū nóng   zhì gōng   yòng   yóu yǒu míng   míng shī   jūn yán suī sǒng yǒng   shuài jìng suō  
tóng nián xiōng   wáng shì tóng xiū   xiāng biàn zhēng   xiāng qíng shì  
yán shì tài gàng   yǒu jūn qián   rén nán   shòu rén  
guī jūn guò   jūn biān shī   miàn jiē xiāng qīng   suǒ