柬石軒

宋代 胡仲弓
便著工夫去看山,蘭亭未遇莫空還。 向來一段風流事,只在茂林修竹間。
biàn 便 zhù gōng kàn shān   lán tíng wèi kōng hái  
xiàng lái duàn fēng liú shì   zhī zài mào lín xiū zhú jiān