箋年老逢春八首 其五 誰讓萬金無孑遺

宋代 邵雍
白日偏催處,黃金欲盡時。侈心都用了,始得一開眉。
bái piān cuī chù   huáng jīn jǐn shí chǐ xīn dōu yòng le shǐ   kāi méi