見牧牛人隔江吹笛

宋代 梅堯臣
朝與牛出牧,晝與牛在野。 日暮穿林歸,長笛初在骻。 面尾騎且吹,音響未成雅。 隨風散遠近,舉調任高下。 我方江上來,平溜若鏡瀉。 悠悠經醉耳,亦足發瀟瀟。 苟能和人心,豈必奏韶夏。 鄭聲實美好,蠹情如剔剮。 況其荒敗跡,又亦甚裂瓦。 南箕成簸揚,寺孟詠侈哆。 我今留此詩,誰謂馬喻馬。
cháo niú chū   zhòu niú zài  
chuān 穿 lín guī   cháng chū zài kuà  
miàn wěi qiě chuī   yīn xiǎng wèi chéng  
suí fēng sàn yuǎn jìn   diào 調 rèn gāo xià  
fāng jiāng shàng lái   píng liū ruò jìng xiè  
yōu yōu jīng zuì ěr   xiāo xiāo  
gǒu néng rén xīn   zòu sháo xià  
zhèng shēng shí měi hǎo   qíng guǎ  
kuàng huāng bài   yòu shén liè  
nán chéng yáng   mèng yǒng chǐ duō  
jīn liú shī   shuí wèi