見花

唐代 韓偓
褰裳擁鼻正吟詩,日午牆頭獨見時。血染蜀羅山躑躅, 肉紅宮錦海棠梨。因狂得病真閒事,欲詠無才是所悲。 看卻東風歸去也,爭教判得最繁枝。
qiān cháng yōng zhèng yín shī   qiáng tóu jiàn shí xuè rǎn shǔ luó shān zhí zhú  
ròu hóng gōng jǐn hǎi táng yīn kuáng bìng zhēn xián shì   yǒng cái shì suǒ bēi
kàn què dōng fēng guī   zhēng jiào pàn zuì fán zhī