將至廣州用過韻寄邁迨二子

宋代 蘇軾
皇天遣出家,臨老乃學道。 北歸為兒子,破戒堪一笑。 披雲見天眼,回首失海潦。 蠻唱與黎歌,餘音猶杳杳。 大兒牧眾稚,四歲守孤嶠。 次子病學醫,三折乃粗曉。 小兒耕且養,得暇為書繞。 我亦困詩酒,去道愈茫渺。 紛紛何時定,所至皆可老。 莫學柳儀曹,詩書教氓獠。 亦莫事登陟,溪山有何好。 安居與我游,閉戶淨灑掃。
huáng tiān qiǎn chū jiā   lín lǎo nǎi xué dào  
běi guī wèi ér zi   jiè kān xiào  
yún jiàn tiān yǎn   huí shǒu shī hǎi lǎo  
mán chàng   yīn yóu yǎo yǎo  
ér zhòng zhì   suì shǒu qiáo  
bìng xué   sān zhé nǎi xiǎo  
xiǎo ér gēng qiě yǎng   xiá wéi shū rào  
kùn shī jiǔ   dào máng miǎo  
fēn fēn shí dìng   suǒ zhì jiē lǎo  
xué liǔ cáo   shī shū jiào méng liáo  
shì dēng zhì   shān yǒu hǎo  
ān yóu   jìng sǎo