江漲用過韻

宋代 蘇軾
草木生故墟,牛羊滿空瀆。 春江圍草市,夜浪浮竹屋。 已連漲海白,尚帶霍山綠。 坎離更休王,魚鱉橫陵陸。 得非崑崙囚,欲報陸渾衄。 行看北風競,來救南國蹙。 長驅連山燒,一掃含沙毒。 孤吟愍造化,何時停倚伏。 當憐水旱氓,不作舟車蓄。 江流倘席捲,社酒期茅縮。
cǎo shēng   niú yáng mǎn 滿 kōng  
chūn jiāng wéi cǎo shì   làng zhú  
lián zhǎng hǎi bái   shàng dài huò shān  
kǎn gēng xiū wáng   biē héng líng  
de fēi kūn lún qiú   bào hún  
xíng kàn běi fēng jìng   lái jiù nán guó  
cháng lián shān shāo   sǎo hán shā  
yín mǐn zào huà   shí tíng  
dāng lián shuǐ hàn máng   zuò zhōu chē  
jiāng liú tǎng juǎn   shè jiǔ máo suō