江寺春殘寄幕中知己二首

唐代 齊己
誰遣西來負岳雲,自由歸去竟何因。山龕薜荔應殘雪, 江寺玫瑰又度春。早歲便師無學士,臨年卻作有為人。 何妨夜醮時相憶,伴醉佯狂笑老身。 社蓮慚與幕蓮同,岳寺蕭條儉府雄。冷淡獨開香火里, 殷妍行列綺羅中。秋加玉露何傷白,夜醉金缸不那紅。 閒憶遺民此心地,一般無染喻真空。
shuí qiǎn 西 lái yuè yún   yóu guī jìng yīn shān kān yīng cán xuě  
jiāng méi guī yòu chūn zǎo suì biàn 便 shī xué shì   lín nián què zuò yǒu wéi rén
fáng jiào shí xiāng   bàn zuì yáng kuáng xiào lǎo shēn
shè lián cán lián tóng   yuè xiāo tiáo jiǎn xióng lěng dàn kāi xiāng huǒ  
yīn yán háng liè luó zhōng qiū jiā shāng bái   zuì jīn gāng hóng
xián mín xīn   bān rǎn zhēn kōng