江山突星石士特欲易為獨醒有詩因次其韻

宋代 劉子翬
群石翠參錯,茲峰峙雲林。 突星名固夸,流傳經古今。 幽姿儼向背,異態生晴陰。 怒若抽翠筍,端如立瑤簪。 不有融結奇。寧知化工深。 翁郎丘壑人,籃輿越秋岑。 崎嶇喪亂間,逢幽亦登臨。 把酒視雲漢,浩歌散愁襟。 著鞭雖後余,歸蹤略相尋。 獨醒訂訛謬,懷人識君心。 政恐五字詩,光芒射奎參。 球味不可忘,寫之朱絲琴。
qún shí cuì cēn cuò   fēng zhì yún lín  
xīng míng kuā   liú chuán jīng jīn  
yōu 姿 yǎn xiàng bèi   tài shēng qíng yīn  
ruò chōu cuì sǔn   duān yáo zān  
yǒu róng jié níng zhī huà gōng shēn    
wēng láng qiū rén   lán 輿 yuè qiū cén  
sāng luàn jiān   féng yōu dēng lín  
jiǔ shì yún hàn   hào sàn chóu jīn  
zhù biān suī hòu   guī zōng lüè xiāng xún  
xǐng dìng é miù   huái rén shí jūn xīn  
zhèng kǒng shī   guāng máng shè kuí cān  
qiú wèi wàng   xiě zhī zhū qín