江上早起
朝看江上枯崖山,惟悴荒榛赤如赭。
莫行百里一回頭,落日孤雲靄新畫。
前山更遠色更深,誰知可愛信如今。
唯有巫山最穠秀,依然不負遠來心。
cháo
朝
kàn
看
jiāng
江
shàng
上
kū
枯
yá
崖
shān
山
,
wéi
惟
cuì
悴
huāng
荒
zhēn
榛
chì
赤
rú
如
zhě
赭
。
mò
莫
xíng
行
bǎi
百
lǐ
里
yī
一
huí
回
tóu
頭
,
luò
落
rì
日
gū
孤
yún
雲
ǎi
靄
xīn
新
huà
畫
。
qián
前
shān
山
gèng
更
yuǎn
遠
sè
色
gēng
更
shēn
深
,
shéi
誰
zhī
知
kě
可
ài
愛
xìn
信
rú
如
jīn
今
。
wéi
唯
yǒu
有
wū
巫
shān
山
zuì
最
nóng
穠
xiù
秀
,
yī
依
rán
然
bù
不
fù
負
yuǎn
遠
lái
來
xīn
心
。