江上彈琴

宋代 歐陽修
江水深無聲,江雲夜不明。 抱琴舟上彈,棲鳥林中驚。 游魚為跳躍,山風助清泠。 境寂聽愈真,弦舒心已平。 用茲有道器,寄此無景情。 經緯文章合,諧和雌雄鳴。 颯颯驟風雨,隆隆隱雷霆。 無射變凜冽,黃鍾催發生。 詠歌文王雅,怨刺離騷經。 二典意澹薄,三盤語丁寧。 琴聲雖可狀,琴意誰可聽。
jiāng shuǐ shēn shēng   jiāng yún míng
bào qín zhōu shàng dàn   niǎo lín zhōng jīng
yóu wèi tiào yuè   shān fēng zhù qīng líng
jìng tīng zhēn   xián shū xīn píng
yòng yǒu dào   jǐng qíng
jīng wěi wén zhāng   xié xióng míng
zhòu fēng   lóng lóng yǐn léi tíng
biàn lǐn liè   huáng zhōng cuī shēng
yǒng wén wáng   yuàn sāo jīng
èr diǎn dàn báo   sān pán dīng níng
qín shēng suī zhuàng   qín shuí tīng